WARM NEST

WARM NEST

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from WARM NEST, Health/Beauty, Ho Chi Minh City.

17/07/2026

Có mom nào từng nghĩ giống mình ko...

Mình đã từng nghĩ mình là người mẹ chưa đủ tốt thậm chí là rất vô dụng...chỉ vì tin rằng mình không đủ sữa cho con...

Trước khi sinh, mình khá chủ quan với việc học kiến thức tiền sản, đặc biệt là kiến thức về sữa mẹ. Mình cứ nghĩ rằng sinh con xong thì tự nhiên sẽ có sữa, nên không cần tìm hiểu quá nhiều. Và đó là điều khiến mình phải căng thẳng suốt những tháng đầu sau sinh.
Mình sinh mổ. Hai ngày đầu đau vết mổ đến mức chưa thể ngồi dậy cho con bú ngay được, nên con phải dùng thêm sữa công thức. Ban ngày còn có chồng và ông bà phụ giúp, nhưng ban đêm chỉ có hai vợ chồng ở lại với con. Cứ khoảng hai tiếng con lại khóc, chồng mình loay hoay pha sữa, bế con, cho con bú bình rồi dỗ ngủ, còn mình nằm bên cạnh mà gần như không làm được gì.
Lúc đó, trong đầu mình bắt đầu xuất hiện một suy nghĩ rất tệ: Mình là một người mẹ vô dụng!

Mình nghĩ đáng lẽ mình phải là người bế con cho bú, chứ không phải để chồng vất vả như vậy. Cũng may, chồng thường xuyên massage vùng lưng và ngực cho mình để hỗ trợ lưu thông sữa. Đến ngày thứ hai, sữa bắt đầu về. Mình nhớ cảm giác lúc đó nhẹ nhõm vô cùng, như trút được một gánh nặng. Khi có thể tập ngồi dậy và ôm con bú, nhìn cái miệng nhỏ xíu của con mút sữa, mình hạnh phúc đến mức quên cả cơn đau vết mổ. Mình còn ngửi được mùi sữa ngọt và thơm như mùi trái cây, cảm xúc thật sự rất khó tả...

Mình cứ tưởng mọi chuyện đã ổn...

Nhưng sau khi về nhà, mỗi lần bú con ngậm rất lâu, có khi gần cả tiếng, rồi chỉ ngủ được khoảng 30 phút đến 1 tiếng lại dậy khóc và tiếp tục tìm ti như một chú chim non. Mình bắt đầu lo: “Hay là con chưa no? Hay là mình ít sữa?” Vài hôm sau, ông bà bảo thử pha thêm một ít sữa công thức. Con uống hết 30ml rất nhanh. Thế là nỗi sợ thiếu sữa trong mình lại càng lớn hơn.

Từ đó, mỗi lần con khóc sau khi bú là mình lại nghĩ con chưa no và pha thêm sữa công thức. Mình lao vào tìm mọi cách để có nhiều sữa hơn: thực phẩm lợi sữa, các khóa học kích sữa, đủ thứ trên mạng. Điều khiến mình sợ nhất không phải là mệt, mà là sợ đến cữ bú con sẽ khóc vì không đủ sữa, sợ con từ chối ti mẹ để chờ bú bình.

Một lần nữa, người giúp mình bình tĩnh lại vẫn là chồng!

Trong những lúc con khóc, anh thường bế con và nói chuyện với con rất nhẹ nhàng. Có thể nhiều người sẽ thấy khó tin khi một em bé mới hơn một tháng tuổi lại có vẻ “lắng nghe”, nhưng với mình, những khoảnh khắc đó khiến mình càng tin rằng việc bố thường xuyên trò chuyện với con từ khi còn trong bụng mẹ thật sự có ý nghĩa. Không chỉ giúp bố con gắn kết với nhau, mà còn giúp người mẹ cảm thấy mình đang có một người đồng hành.

Sau đó, con dần hợp tác bú mẹ trở lại. Mình cũng tìm hiểu nhiều hơn và biết rằng cách kích sữa hiệu quả nhất thường là cho con bú trực tiếp. Không có chiếc máy hút sữa nào có thể thay thế hoàn toàn lực hút tự nhiên của em bé. Mình gần như dành toàn bộ thời gian để học về sữa mẹ và quan sát tín hiệu của con.

Rồi mình nhận ra một điều rất quan trọng: những tuần đầu sau sinh là giai đoạn cơ thể mẹ đang “học” nhu cầu bú của em bé. Việc ôm con, cho con bú trực tiếp và để cơ thể nhận tín hiệu từ con sẽ giúp quá trình tạo sữa dần ổn định hơn. Đồng thời, việc chăm sóc đầu ti sạch sẽ, massage nhẹ nhàng và cho con bú sớm sau sinh cũng có thể hỗ trợ quá trình xuống sữa thuận lợi hơn.

Nhưng điều thay đổi mình nhiều nhất lại không phải là kỹ thuật hay thực phẩm lợi sữa. Mà là việc mình nhận ra bản thân đã đặt quá nhiều áp lực lên chuyện “phải cho con bú mẹ hoàn toàn”.

Mạng xã hội ngày càng có nhiều hình ảnh những tủ đông đầy sữa, những câu chuyện nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ. Rồi những câu hỏi quen thuộc như: “Sữa nhiều không?”, “Đủ cho con bú chưa?”… vô tình khiến rất nhiều người mẹ tự so sánh mình với người khác.

Cách đây vài hôm, mình nói chuyện với một chị có con gần bốn tuổi. Chị bảo đến bây giờ vẫn còn chạnh lòng khi nhớ những lời bàn tán của hàng xóm vì chị chỉ cho con bú được vài tháng rồi phải ngưng do ít sữa.

Lúc đó mình mới hiểu, có những vết thương của người mẹ không nằm ở chuyện thiếu sữa, mà nằm ở cảm giác mình đã không làm đủ tốt cho con.

Mình không mong các mẹ đọc bài này rồi từ bỏ việc cố gắng nuôi con bằng sữa mẹ. Ngược lại, nếu có thể, mình vẫn mong các con được hưởng những lợi ích tuyệt vời từ dòng sữa của mẹ. Nhưng mình cũng mong, trên hành trình ấy, sẽ không có người mẹ nào phải âm thầm chịu đựng cảm giác mình chưa đủ tốt

Hiện tại, mình vẫn đang cho con bú mẹ và dự định sẽ đồng hành cùng con đến khoảng 2 tuổi nếu cả hai mẹ con đều cảm thấy thoải mái.

Có một điều khá thú vị là trước đây mình từng rất "chấp" vào việc phải nuôi con hoàn toàn theo những gì mình cho là tự nhiên. Mình từng nghĩ rằng sau khi thôi sữa mẹ, con sẽ chỉ uống sữa được làm từ thực vật chứ nhất định không uống sữa tươi.

Nhưng sau hành trình làm mẹ, mình nhận ra rằng yêu con không phải là cố gắng chứng minh mình đang nuôi con theo cách "đúng" nhất, mà là luôn sẵn sàng học hỏi để lựa chọn điều phù hợp nhất với con ở từng giai đoạn.

Vì vậy, hiện tại mình đã bắt đầu cho con làm quen thêm với sữa tươi không đường bên cạnh chế độ ăn hằng ngày. Đồng thời, mình vẫn dành nhiều thời gian tìm hiểu về các loại sữa hạt và dinh dưỡng thực vật để sau này, khi con ngừng bú mẹ, mình sẽ có thêm những lựa chọn phù hợp cho con.

Thương gửi những người mẹ sau sinh... Nếu bạn đang cảm thấy áp lực vì chuyện sữa hoặc bất cứ một điều gì khác, mình chỉ muốn nói rằng: việc bạn mang con đến với thế giới này một cách khỏe mạnh và bình an đã là một điều vô cùng tuyệt vời. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đã rất đáng để tự hào rồi.

Hãy dành cho bản thân nhiều sự dịu dàng hơn. Hãy ôm con thật nhiều, trò chuyện với con, và nhớ rằng điều con cần ở mẹ không chỉ là những giọt sữa, mà còn là sự hiện diện, hơi ấm và cảm giác được yêu thương. Mục đích cuối cùng không phải là trở thành một người mẹ hoàn hảo, mà là để sau này nhìn lại, mình biết rằng ở mỗi giai đoạn, mình đều đã yêu con bằng tất cả những gì mình có và những gì mình hiểu vào thời điểm đó. Như vậy là đủ để mình không còn tiếc nuối khi nhìn người khác làm tốt hơn, cũng không thấy mình hơn ai khi họ chọn một con đường khác mình.

Và nếu bạn đọc đến đây và chợt nhớ về những ngày đầu làm mẹ của mình, mình rất mong bạn sẽ kể lại câu chuyện ấy. Biết đâu, chính trải nghiệm của bạn sẽ là điều giúp một người mẹ khác thôi tự trách bản thân và tin rằng: cô ấy cũng đang làm rất tốt rồi. 💛

16/07/2026

Gửi đến các ông bố điều mẹ muốn nói...

Đây là điều mà rất nhiều mẹ bầu đều mong chồng mình biết, nhưng lại không biết bắt đầu nói từ đâu…

Trong suốt thai kỳ, em bé không chỉ lớn lên từ nguồn dinh dưỡng mẹ bổ sung mỗi ngày mà còn chịu ảnh hưởng bởi trạng thái cảm xúc của mẹ. Nhiều nghiên cứu cho thấy, khi người mẹ cảm thấy được yêu thương, an toàn và bình yên, cơ thể sẽ sản sinh nhiều hormone tích cực như oxytocin và serotonin. Những hormone này không chỉ giúp mẹ ngủ ngon hơn, giảm căng thẳng và có một thai kỳ nhẹ nhàng hơn, mà còn góp phần tạo nên một môi trường thuận lợi để em bé phát triển.

Điều đó không có nghĩa là chỉ cần mẹ luôn vui thì con sẽ "hoàn hảo". Nhưng một môi trường giàu cảm xúc yêu thương ngay từ trong bụng mẹ có thể giúp hệ thần kinh của em bé phát triển theo hướng ổn định hơn. Sau khi chào đời, nhiều em bé thường dễ thích nghi với môi trường mới, dễ được xoa dịu khi khó chịu và có xu hướng thoải mái hơn khi kết nối với mọi người xung quanh.

Ngược lại, nếu người mẹ phải trải qua căng thẳng, lo âu, buồn tủi hoặc áp lực trong thời gian dài, cơ thể cũng sẽ tiết ra nhiều hormone liên quan đến stress hơn. Khi tình trạng này kéo dài, nó có thể ảnh hưởng đến môi trường phát triển của thai nhi và làm tăng nguy cơ em bé nhạy cảm hơn với những kích thích sau khi sinh.

Có lẽ vì thế mà nhiều mẹ từng chia sẻ rằng con mình dễ giật mình, khó ngủ hơn, hay quấy khóc hoặc cần rất nhiều sự ôm ấp để cảm thấy an toàn. Dĩ nhiên, điều này không xảy ra với tất cả các em bé và cũng không có nghĩa là mọi khó khăn sau sinh đều bắt nguồn từ thai kỳ. Mỗi em bé đều có tính cách và hành trình phát triển riêng. Nhưng điều đó cũng nhắc chúng ta rằng, chăm sóc cảm xúc của người mẹ trong thai kỳ không phải là một điều xa xỉ, mà là một phần rất quan trọng trong hành trình chào đón một em bé khỏe mạnh.

Vì vậy mà mình luôn nghĩ rằng, món quà đầu tiên người bố có thể dành cho con không bắt đầu từ những bộ quần áo sơ sinh hay những món đồ thật đắt tiền. Mà bắt đầu từ cách người bố ấy yêu thương và thể hiện nhiều sự quan tâm dành cho mẹ của con.

Đôi khi, người chồng không cần làm điều gì quá lớn lao đâu. Chỉ là một cái ôm khi vợ mệt, một câu: "Để anh làm cho.", hay đơn giản là ngồi xuống lắng nghe thay vì vội tìm cách sửa chữa hay phủ nhận cảm xúc của vợ. Với nhiều người phụ nữ, những điều nhỏ bé ấy lại chính là lời khẳng định rằng: “ Trong hành trình thiêng liêng này, mình luôn có chồng bên cạnh để thấu hiểu & sẻ chia !”

Và có một câu nói mình rất tâm đắc: "Người mẹ mang con trong bụng, còn người cha mang con trong suy nghĩ."
Đúng là người cha không phải trải qua những thay đổi về cơ thể như người mẹ. Nhưng từ khoảnh khắc biết mình sắp có con, em bé cũng dần hiện diện trong những dự định, những lo lắng và cả những mong chờ của người đàn ông.

Vì thế, mình luôn tin rằng việc người bố thường xuyên trò chuyện với em bé ngay từ khi con còn trong bụng mẹ không chỉ là cách để xây dựng sự gắn kết với con, mà đây còn là điều mà hầu như người phụ nữ nào cũng mong muốn được nhìn thấy.

Chỉ cần vài phút mỗi ngày đặt tay lên bụng vợ, hỏi con hôm nay thế nào, kể cho con nghe một câu chuyện nhỏ hay đơn giản là nói: "Ba và mẹ đang chờ con nhé." Những khoảnh khắc ấy tuy rất giản dị nhưng lại mang đến cho người mẹ một cảm giác vô cùng đặc biệt.

Đó là cảm giác người chồng không chỉ đang chăm sóc vợ, mà cũng đang cùng mình yêu thương và chờ đợi em bé. Khi cả hai cùng hướng về con bằng tình yêu và sự hiện diện, người mẹ sẽ thấy yên tâm hơn, hạnh phúc hơn. Và có lẽ, đó cũng là lúc một gia đình thật sự bắt đầu được hình thành, ngay từ khi con còn chưa cất tiếng khóc chào đời. 💛

12/07/2026

Điều quý giá nhất không phải là sinh thường hay sinh mổ

Thương gửi những người mẹ sắp sinh…
Cách đây mấy hôm, em gái họ mình chào đón thêm một thành viên mới. Trộm vía, mẹ tròn con vuông. Nhìn tấm hình em bé mới sinh, tự nhiên mình lại nhớ đến ngày mình đi sinh. Bây giờ, cậu nhóc nhà mình sắp gần 2 tủi. Mỗi ngày được ôm con, nghe con líu lo cái miệng, lúc gọi mẹ, lúc gọi ba, nhìn ngắm con vui đùa giúp mình thấy ấm áp trái tim vô cùng

Mình nhớ trong cả thai kỳ, mình luôn tâm niệm rằng mình sẽ được sinh thường. Không phải vì mình sợ mổ, mà vì mình tin sinh thường sẽ tốt hơn cho con. Mình đọc rất nhiều, tìm hiểu rất nhiều, rồi tự vẽ trong đầu một ca sinh thật đẹp. Mình sẽ được nghe tiếng con khóc ngay khi con vừa chào đời. Mình sẽ được ôm con, được da kề da, được kẹp dây rốn chậm... Mình cứ nghĩ chỉ cần mình chuẩn bị đủ thì mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy.

Hai giờ sáng, mình vỡ ối ở tuần thai thứ 39

Lúc đó mình không hề hoảng. Mình chỉ thấy hồi hộp vì cuối cùng cũng sắp được gặp con. Từ nhà mình đến bệnh viện chỉ mất khoảng 2p đi taxi. Rồi mình được đưa vào phòng chờ sinh. Mình còn đăng ký gói "đẻ không đau", nên ngây thơ nghĩ rằng chắc mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng lắm, chắc hổng đau thiệt đâu
Cho đến khi cơn đau đẻ đầu tiên tìm đến.

Mình không biết phải diễn tả như thế nào cho đúng. Chỉ biết là mỗi lần cơn gò tới, mình có cảm giác như cả phần xương hông muốn vỡ ra. Hồi trước mình vẫn nghe ông bà nói đau đẻ như gãy mười mấy cái xương, mình cứ nghĩ ông bà nói quá. Đến hôm đó mình mới biết... ông bà nói thiệt 😅

Điều mình nhớ nhất không phải là đau. Mà là trong đầu mình cứ lặp đi lặp lại một suy nghĩ. "Mình phải sinh thường. Mình phải cố, như vậy sẽ tốt cho con."

Mỗi lần đau tới, mình chỉ biết nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi thở đều. Mình sợ nếu mình thở không đúng thì con sẽ thiếu oxy. Đau đến mức chỉ muốn gồng người lên, nhưng lại tự nhắc mình phải thả lỏng vì sợ ảnh hưởng đến con. Đến lúc được tiêm gói "đẻ không đau", mình còn mừng lắm. Mình nghĩ cuối cùng cũng đỡ rồi. Ai ngờ...Tiêm xong mình vẫn đau thấy mười ông mặt trời.

May mắn là đúng ngày mình vỡ ối thì ba mẹ mình từ quê vào. Mẹ và chồng thay phiên nhau vào phòng chờ sinh với mình. Có lúc mình mệt quá phải thở oxy. Mình còn nhớ ánh mắt của mẹ. Mẹ không nói nhiều. Chỉ ngồi nhìn mình với vẻ mặt đầy lo lắng, thi thoảng hỏi “ đau chịu được hông con?” Hồi đó mình đau quá nên chẳng còn tâm trí để ý. Bây giờ khi chính mình cũng đã làm mẹ, mỗi lần nhớ lại ánh mắt ấy mình đều thấy rưng rưng. Ánh mắt ấy như muốn nói:” Mẹ ước có thể đau thay con ngay lúc này…” Mình biết, mẹ đã thương mình biết bao.

Chồng mình thì cứ cố bình tĩnh. Anh nắm tay mình, đút từng muỗng cháo vì sợ mình không còn sức. Mình biết, anh rất lo lắng nhưng luôn muốn làm chỗ dựa vững chắc cho mình, sợ nếu anh cũng rối thì mình sẽ càng bất an. Mỗi lần phòng sinh bên cạnh có tiếng một em bé cất tiếng khóc chào đời, tim mình lại rung lên. Mình cứ nghĩ rồi chút nữa thôi mình cũng sẽ được nghe tiếng con mình khóc như vậy.

Nhưng thời gian cứ trôi.

Từ lúc vỡ ối lúc hai giờ sáng đến hơn một giờ chiều hôm sau, mình vẫn chưa mở nổi ba phân. Cứ khoảng năm hay mười phút lại có một cô y tá vào kiểm tra tim thai, kiểm tra xem mình mở thêm được chút nào chưa rồi lại đi ra. Mình vẫn cố chờ.

Có lẽ bác sĩ cũng muốn cho mình thêm cơ hội được sinh thường, vì đó là điều mình mong muốn từ đầu. Đến khoảng mười hai giờ trưa, mình quay sang nói với chồng:
"Em mệt quá..."
Đó là lần đầu tiên mình thấy mình thật sự cạn sức. Rồi mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tiếng còi. Chiếc giường được đẩy đi rất gấp. Các bác sĩ nói tim thai của con không còn ổn định nữa và mình phải mổ cấp cứu ngay.Lúc được đẩy vào phòng mổ, mình không còn nghĩ đến chuyện sinh thường nữa. Mình cũng không còn nghĩ đến tất cả những gì mình đã chuẩn bị suốt cả thai kỳ. Lúc đó mình chỉ còn một mong muốn rất nhỏ.

"Mẹ con mình bình an là được."

Thuốc mê được đưa vào. Chỉ vài giây sau mình thiếp đi. Sau này chồng kể lại, chưa đến mười phút thì con đã được bác sĩ bế ra. Bác sỹ nói con khóc to lắm. Chồng mình còn trêu: “ Cái miệng ổng la to ở ngoài anh còn nghe luôn mà” 😀Còn mình thì vẫn đang hôn mê. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên mình cảm nhận không phải là đau. Mà là lạnh! Một cái lạnh buốt đến tận xương. Người mình run bần bật, mình cố mở mắt. Việc đầu tiên mình làm là nhìn quanh để tìm con.

Bác sĩ nói:
"Con đang ở với ba."
Chỉ một câu nói đó thôi. Tự nhiên mình thấy yên tâm. Một lúc sau, bác sĩ bế con vào nằm cạnh mình để con tập ngậm ti. Mình nhìn con, cảm xúc hạnh phúc đến khó tả. Mình vẫn còn nhớ ảnh háu ti, y tá vừa đưa đến gần ti mẹ là ảnh ngậm được ngay. Lần đầu tiên trong đời, mình cảm nhận được giây phút hạnh phúc khi được làm mẹ rõ ràng nhất. Mặc dù thuốc mê vẫn còn, đầu óc mình còn quay mòng mòng.

Mình chỉ biết nhìn con thật lâu, mỉm cười thầm nghĩ: “ Thiên thần của mẹ đây rồi!”
..Sau khi được đưa về phòng riêng, nằm nghĩ vu vơ mình thấy hơi tiếc. Mình tiếc vì không được nghe tiếng con khóc đầu tiên. Tiếc vì không được da kề da. Tiếc vì không được kẹp dây rốn chậm. Tiếc vì mọi chuyện đã không diễn ra như mình từng hình dung.
Nhưng cũng chính ngày hôm đó đã dạy mình một bài học rất lớn.
Mình đã quá tin vào mong muốn của bản thân mà quên mất rằng điều thật sự quan trọng không phải là mình sinh bằng cách nào, mà là con được bình an chào đời. Có những lúc mình cứ nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho con, nhưng thật ra lại đang cố giữ lấy một hình dung hoàn hảo mà chính mình tự tạo ra. Mình muốn được sinh thường. Mình muốn được nghe tiếng con khóc đầu tiên. Mình muốn được ôm con ngay khi con vừa chào đời. Những mong muốn đó không sai. Chỉ là mình đã bám vào chúng quá chặt, đến mức quên mất rằng cuộc sống luôn có cách diễn ra tốt nhất theo cách của riêng nó.

Nếu có điều gì mình muốn gửi đến chính mình của hai năm trước, mình sẽ nhẹ nhàng nắm tay cô ấy và nói...

- Đừng tạo áp lực cho mình phải có một hành trình hoàn hảo. Có khi sự hoàn hảo không đến từ việc mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch, mà đến từ việc mình đủ bình tĩnh để quan sát xem điều gì đang thật sự xảy ra. Quan sát cơ thể mình. Quan sát em bé. Quan sát lời khuyên của bác sĩ. Quan sát cả những người đang âm thầm yêu thương mình. Khi mình chịu chậm lại để quan sát, mình sẽ biết điều gì mới thật sự quan trọng ở thời điểm đó.
- Đừng nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng thì mọi chuyện nhất định sẽ diễn ra đúng như mình mong muốn. Mình đã từng nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa là sẽ sinh thường được. Nhưng sau này mình mới hiểu, có những việc càng cố giữ thì mình lại càng xa điều thật sự quan trọng. Có lúc, biết buông bám chấp mới là điều khó nhất.
- Hãy chuẩn bị thật kỹ kiến thức. Kiến thức không giúp mình kiểm soát mọi thứ, nhưng giúp mình bình tĩnh hơn trước những điều bất ngờ. Khi hiểu điều gì đang xảy ra với cơ thể mình và với em bé, mình sẽ bớt sợ hơn rất nhiều.
- Hãy tin bác sĩ và cũng hãy biết ơn những người đã ở đó vì mình. Có một thời gian mình cũng từng trách bác sĩ. Mình đã chọn bệnh viện quốc tế, đã chọn bác sĩ theo dõi từ đầu, vậy mà cuối cùng mình vẫn phải mổ cấp cứu. Nhưng càng nghĩ mình càng thấy, nếu ngày hôm đó đội ngũ bác sĩ không quyết định thật nhanh, có lẽ câu chuyện của mẹ con mình đã khác. Đến bây giờ, điều còn lại trong mình không còn là sự trách móc, mà là lòng biết ơn vì tất cả đã cùng nhau giúp mẹ con mình bình an.

Và điều cuối cùng, cũng là điều mình muốn nhắn nhủ nhiều nhất...
Làm mẹ không phải là cố gắng chịu đựng nhiều nhất để chứng minh mình mạnh mẽ. Đôi khi, sự mạnh mẽ lại là biết lúc nào mình cần buông xuống và tin tưởng những người đang ở bên mình.
---------
Thương gửi những người mẹ sắp sinh… Mình mong mom sẽ có một hành trình thật bình an.Không phải bình an vì mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.
Mà bình an vì khi nhìn lại, mom sẽ mỉm cười và nhận ra rằng điều đẹp nhất của ngày con chào đời chưa bao giờ nằm ở việc mình sinh theo cách nào. Điều đẹp nhất là sau tất cả, mom và em bé đều khỏe mạnh trở về trong vòng tay của những người yêu thương mình. Và mình muốn nói rằng… chúng ta đã làm rất tốt rồi!
---------
Con trai không dạy mình cách làm mẹ.
Con dạy mình cách trở thành một người phụ nữ biết buông xuống những điều mình từng cố chấp, để trân trọng những điều thật sự quan trọng.
Và có lẽ...
Đó mới là món quà đầu tiên con dành cho mẹ ngay trong ngày con chào đời.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Ho Chi Minh City?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Website

Address

Ho Chi Minh City
700000