Một Góc Để Thương

Một Góc Để Thương

Share

Nơi để chữa lành tâm hồn

18/08/2026

Chương 1: Vườn rau sau nhà

Năm Nhi lên tám, má mất.

Cha đi làm xa.

Còn Nhi thì về ở với ông bà nội trong căn nhà nhỏ nằm tuốt cuối con đường đất, phía sau là mảnh vườn trồng rau, trước nhà có cây mận già mùa nào cũng sai trái.

Hồi đó, người ta nhìn con nhỏ thấy tội.

Má mất sớm.

Cha lại đi làm miết.

Ai gặp cũng hỏi:

— Tội nghiệp hông, nhỏ xíu mà thiếu má.

Nhi nghe riết cũng quen.

Có bữa nghe người ta hỏi, con nhỏ còn tỉnh bơ đáp:

— Má con đi xa rồi.

— Đi đâu?

Nhi nghĩ một hồi.

— Con hổng biết. Ông nói má lên trời.

Người ta nghe xong thường im.

Còn Nhi thì chạy mất.

Tại ở nhà còn có ông bà.

Mà ông bà thì đâu có cho nó buồn lâu.

Sáng nào cũng vậy.

Trời còn mờ mờ, gà mới gáy được có một tiếng, bà nội đã đứng dưới bếp réo lên:

— Nhi ơi! Dậy coi con!

Trong mùng có tiếng trả lời nhỏ xíu:

— Dạ…

Bà chờ một hồi.

Không nghe động tĩnh gì.

Bả lại réo:

— Dậy chưa?

— Dạ… con dậy rồi.

— Dậy hồi nào?

— Dạ… mới dậy.

Ông nội đang ngồi ngoài hiên uống trà, nghe tới đó thì cười khà khà.

— Nó dậy bằng miệng chớ chân tay còn nằm trong mùng đó bà.

Bà nội cười.

— Ông vô lôi nó ra giùm tui coi.

Nhi nghe tới đó mới chịu chui ra khỏi mùng.

Con nhỏ tóc tai rối bù, mắt còn díp lại, chân mang hai chiếc dép chẳng cùng đôi.

Bà nhìn xuống chân nó.

— Trời đất ơi! Dép đâu mà mang lộn nữa vậy?

Nhi cúi xuống nhìn.

— Con tưởng cùng màu.

— Cùng màu cái đầu con!

Ông nội ngồi ngoài hiên cười muốn sặc miếng trà.

Nhi phụng phịu:

— Thì trời tối mà bà.

— Trời tối mà con thấy màu. Hay dữ!

Nói vậy chớ bà vẫn cúi xuống đổi dép lại cho nó.

Rồi bả dúi vô tay Nhi miếng khoai lang luộc.

— Ăn đi. Ăn cho có sức theo ông ra vườn.

Nhi vừa ăn vừa hỏi:

— Bữa nay mình hái rau gì vậy ông?

Ông nội đội cái nón lá cũ lên đầu.

— Rau muống.

— Con hái được hông?

— Được.

— Thiệt hông?

Ông liếc nó.

— Không được thì ông cho về ngủ.

Nhi lập tức chạy theo.

— Con được!

Mảnh vườn sau nhà không lớn lắm.

Nhưng đối với Nhi hồi đó, nó rộng muốn bằng cả thế giới.

Có luống rau muống xanh rì.

Có mấy hàng cải.

Có rau dền, mồng tơi, hành lá.

Gần mé mương còn có giàn bầu, giàn mướp leo um tùm.

Mỗi sáng, ông nội đều xách cái rổ tre đi một vòng.

Coi luống nào tới lứa thì hái.

Coi luống nào sâu ăn.

Coi chỗ nào đất khô thì tưới thêm.

Nhi cứ lẽo đẽo theo sau.

Ông làm gì, nó làm nấy.

Ông cúi xuống nhổ rau, nó cũng cúi xuống.

Ông xách nước, nó cũng giành xách.

Ông tưới cây, nó cầm vòi nước xịt tùm lum.

Bữa nọ, ông đang lom khom ngoài vườn thì nghe Nhi la oai oái:

— Ông ơi! Ông ơi!

Ông giật mình chạy lại.

— Chuyện gì?

Nhi chỉ xuống đám rau trước mặt.

— Con tìm hoài hổng thấy rau muống đâu hết!

Ông nhìn một hồi.

Rồi nhìn cái rổ trên tay con nhỏ.

Trong rổ toàn… cỏ.

Ông đứng im.

Nhi cũng đứng im.

Hai ông cháu nhìn nhau.

Một lát sau, ông hỏi:

— Con hái cái gì vậy?

Nhi ngây thơ:

— Rau muống.

— Cái này là cỏ.

— Sao con thấy nó giống giống?

Ông cố nhịn cười.

Nhịn được ba giây.

Rồi ông quay mặt đi cười khà khà.

Nhi quê quá, chống nạnh:

— Ông cười con!

— Tại con giỏi quá.

— Giỏi gì?

— Hái cỏ mà tưởng rau.

Nhi bực mình:

— Vậy ông chỉ con đi!

Ông gật gù.

— Ừ. Lại đây.

Từ bữa đó, ông bắt đầu dạy Nhi coi rau.

Cái nào là rau muống.

Cái nào là cỏ.

Cái nào ăn được.

Cái nào đụng vô là ngứa.

Có bữa Nhi hỏi:

— Ông ơi, sao rau nhà mình nhiều dữ vậy?

Ông vừa bó rau vừa đáp:

— Trồng nhiều thì nhiều.

— Trồng để làm gì?

— Bán lấy tiền.

— Bán rồi mua gì?

Ông suy nghĩ một chút.

— Mua gạo.

Nhi lại hỏi:

— Hết gạo thì sao?

— Trồng rau tiếp.

Nhi nghe xong thấy ông mình hay thiệt.

Hết cái này thì làm cái khác.

Thiếu cái gì thì kiếm cái đó.

Chẳng có chuyện gì làm ông hoảng.

Bà nội thì quanh quẩn dưới bếp.

Nhà nghèo, bả chẳng có bao nhiêu thứ.

Nhưng hễ bả vô bếp là y như rằng lát sau cả nhà có cái ăn ngon.

Rau ngoài vườn hái vô.

Cá dưới mương bắt lên.

Trứng gà nhà nuôi.

Bữa nào khá hơn thì mua miếng thịt ba rọi.

Bữa nào túng túng thì nồi canh rau cũng xong.

Bà hay nói:

— Nhà mình nghèo chớ rau nhà mình hổng thiếu.

Ông nghe vậy hay chọc:

— Mai mốt rau đầy nhà, bà lấy rau trả tiền điện nghen.

Bà liếc ổng:

— Được. Ông đi nói với người ta coi họ có chịu hông.

Nhi ngồi bên cạnh cười khúc khích.

Có bữa bà kho nồi cá lóc.

Mùi nước màu, nước mắm, tiêu với hành phi quyện vô nhau thơm nức cả căn bếp.

Nhi đang chơi ngoài sân nghe mùi là chạy vô.

— Bà ơi!

— Gì?

— Cá chín chưa?

— Chưa.

Nhi ngồi xuống bên bếp.

Một lát sau lại hỏi:

— Giờ chín chưa?

Bà cười:

— Chưa.

Năm phút sau:

— Bà ơi…

— Chưa!

Nhi ngồi im.

Một hồi lại hỏi:

— Con ăn miếng được hông?

Bà chịu hết nổi.

— Trời ơi, cái miệng này! Cá chưa chín mà con hỏi hoài. Đi ra ngoài chơi coi!

Nhi ôm bụng:

— Tại nó thơm.

Bà bật cười.

— Thơm thì lát ăn cho đã.

Nhi nghe vậy mới chịu chạy ra.

Năm Nhi lên chín, ông bà bắt đầu cho nó theo ra chợ bán rau.

Lúc đầu Nhi chỉ ngồi trên chiếc xe cũ, ôm cái rổ.

Sau quen dần, nó biết phụ ông bà bày rau.

Rau muống bó thành từng bó.

Cải xếp thành từng đống.

Hành lá buộc gọn.

Bà nội ngồi phía trước, miệng nói chuyện với khách không ngừng.

— Rau mới hái sáng nay đó nghen cô.

— Lấy ba bó tui bớt cho.

— Thôi, lấy thêm bó nữa đi, tui tính rẻ.

Nhi ngồi kế bên nghe riết thành quen.

Một hôm có cô khách tới hỏi:

— Bữa nay rau muống nhiêu vậy bà?

Nhi chưa kịp để bà trả lời đã nói:

— Ba ngàn một bó cô!

Bà quay phắt lại.

— Ai cho con ra giá?

Nhi nhỏ giọng:

— Con thấy hôm qua bán vậy mà.

Bà lườm.

— Hôm qua là hôm qua. Bữa nay rau lên giá rồi.

Nhi ngơ ngác.

— Sao rau cũng biết lên giá hả bà?

Bà bật cười.

— Chớ sao.

Ông nội ngồi kế bên góp chuyện:

— Cái gì cũng lên giá, chỉ có tiền của ông bà là hổng chịu lên.

Bà nghe vậy cười ha hả.

Nhi cũng cười theo.

Chẳng hiểu hết câu chuyện.

Nhưng thấy ông bà cười thì nó cũng vui.

Ở cái chợ nhỏ đó, Nhi quen dần với từng người.

Cô bán cá đầu chợ hay lựa cho nó con cá nhỏ.

Chú bán thịt biết nhà nghèo, bữa nào có miếng thịt vụn ngon ngon là để riêng cho bà.

Bác Tư bán trái cây lâu lâu dúi cho Nhi trái ổi:

— Cầm ăn đi con.

Nhi lần nào cũng hỏi:

— Con có tiền đâu bác.

Bác Tư cười:

— Ai biểu bán đâu. Cho đó.

Nhi cầm trái ổi, cười tới híp mắt.

Những người trong chợ thương con nhỏ.

Thương ông bà.

Thương cái gia đình chẳng có gì ngoài mớ rau, con cá với cái tình thiệt thà.

Nhi lớn lên như vậy.

Sáng theo ông ra vườn.

Trưa phụ bà nhặt rau.

Chiều học bài.

Tối cả nhà ngồi ngoài hiên nghe tiếng dế kêu.

Có hôm Chaa gọi điện về.

Nhi chụp lấy cái điện thoại của bà.

— Cha ơi!

Đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông có vẻ mệt nhưng vẫn cười:

— Ừ, con gái.

— Cha chừng nào về?

— Chắc ít bữa nữa.

— Cha nhớ mua bánh cho con nghen.

— Ừ.

— Cha mua loại bữa trước nghen.

— Rồi.

Nhi im một chút.

Rồi hỏi:

— Cha…

— Gì con?

— Cha có nhớ con hông?

Đầu dây bên kia im mấy giây.

— Nhớ chớ.

Nhi cười.

— Con cũng nhớ cha.

Nói xong, con nhỏ trả điện thoại cho bà rồi chạy ra ngoài.

Bà nhìn theo.

Ông ngồi bên cạnh thở dài.

— Con nhỏ nhớ cha nó.

Bà gật đầu.

— Ừ.

Rồi bả lại cười:

— Mà ông coi chừng nó nghe ông thở dài. Nó buồn theo.

Ông lập tức tỉnh bơ:

— Ai thở dài? Tui ngáp.

Bà cười:

— Ngáp mà nghe giống thở dài dữ thần.

Căn nhà nhỏ lại vang tiếng cười.

Năm Nhi mười hai tuổi, nó đã biết bó rau đẹp hơn cả ông.

Mười ba tuổi, biết coi cá tươi.

Mười bốn tuổi, biết nấu canh chua.

Mười lăm tuổi, biết kho cá.

Tới năm mười sáu tuổi, bà nội chỉ cần nếm một miếng thức ăn là biết:

— Con nêm đó hả?

Nhi cười:

— Dạ.

— Khá rồi đó.

Chỉ một câu vậy thôi mà Nhi vui nguyên buổi.

Bữa nọ, cô khách quen ngoài chợ ghé nhà mua rau.

Bả ăn ké chén cơm bà nội nấu.

Ăn xong, bả đặt chén xuống, xuýt xoa:

— Trời đất, cá kho ngon dữ!

Nhi đang ngồi nhặt rau bên cạnh, nghe vậy liền ngẩng lên.

Cô khách nói tiếp:

— Nhà bà mà mở quán cơm chắc tui ngày nào cũng ghé.

Nhi nghe tới đó, mắt sáng rỡ.

Tối hôm ấy, sau khi dọn cơm xong, Nhi chống cằm hỏi:

— Bà.

— Gì?

— Mình mở quán ăn thiệt hông?

Bà đang rửa chén, nghe vậy quay lại.

— Quán gì?

— Quán cơm.

Ông nội ngồi ngoài hiên uống trà nghe tới đó liền chen vô:

— Bán món gì?

Nhi đếm trên đầu ngón tay:

— Cá kho.

Ông gật.

— Được.

— Canh chua.

— Được.

— Rau luộc.

Bà từ trong bếp nói vọng ra:

— Rau nhà mình thiếu gì.

Nhi càng nói càng hăng:

— Rồi thịt kho trứng.

Ông gật gù.

— Cũng được.

Nhi quay sang hỏi:

— Vậy ông làm gì?

Ông tỉnh bơ:

— Ông ngồi coi.

Nhi tròn mắt:

— Sao ông hổng làm?

— Ông già rồi.

Bà nội ở trong bếp la lên:

— Già gì mà sáng nào cũng giành đi tưới rau với tui!

Ông cười.

Nhi cũng cười.

Cười một hồi, con nhỏ nói:

— Vậy con làm.

Bà lau tay vô vạt áo, bước ra ngồi cạnh cháu.

— Muốn mở quán thiệt hả?

Nhi gật đầu.

— Dạ.

— Sao tự nhiên muốn mở?

Nhi ngẫm nghĩ một hồi.

Rồi nó nói:

— Tại con muốn người ta ăn đồ mình nấu rồi cười.

Bà nhìn nó.

Không nói gì.

Một lát sau, bả đưa tay xoa đầu Nhi.

— Vậy thì ráng học nấu cho ngon.

Nhi cười toe.

— Dạ!

Ông nội ngồi bên cạnh cũng gật gù:

— Mai ông đóng cho cái bàn.

Nhi quay sang.

— Thiệt hông ông?

— Thiệt.

— Mấy cái?

Ông suy nghĩ.

— Một cái trước.

— Sao có một cái?

— Quán chưa mở mà đòi mấy cái?

Nhi bật cười.

Bà cũng cười.

Ngoài vườn, gió đêm lay mấy tàu lá chuối xào xạc.

Trong bếp, nồi cá kho vẫn còn thơm.

Không ai biết cái quán ăn ấy bao giờ mới thành hình.

Cũng chẳng ai biết con đường phía trước của Nhi sẽ ra sao.

Chỉ biết tối hôm đó, dưới mái nhà nhỏ cuối con đường quê, có một cô bé mười sáu tuổi nằm trên chiếc giường cũ, ôm gối cười một mình.

Con nhỏ đã có ước mơ.

Một ước mơ nhỏ thôi.

Có một căn bếp.

Có một cái bàn.

Có ông, có bà.

Có những món ăn mình tự tay nấu.

Và có người bước vô quán, ngồi xuống rồi cười hỏi:

— Hôm nay có món gì ngon hông cô chủ?

Nhi nghĩ tới đó, tự nhiên cười khúc khích.

Ngoài sân, con chó già nghe tiếng động, ngóc đầu lên sủa một tiếng.

Bà nội trong buồng la vọng ra:

— Nhi! Khuya rồi còn cười gì đó?

Nhi kéo mền trùm kín đầu.

— Dạ… con nằm mơ!

Ông nội cười khà khà ngoài hiên:

— Mơ mở quán chớ gì!

Nhi chui ra khỏi mền.

— Sao ông biết?

Ông nhấp miếng trà, tỉnh bơ:

— Tại con nói hồi chiều tới giờ mấy chục lần rồi.

Cả nhà lại cười.

Một căn nhà nhỏ.

Một mảnh vườn.

Một nồi cá kho.

Và một cô bé đang lớn lên bằng tất cả thương yêu mà ông bà có.

Đó là những ngày tháng mà sau này, dù đi xa tới đâu, Nhi vẫn nhớ.

Nhớ mùi khói bếp.

Nhớ tiếng ông cười.

Nhớ giọng bà réo dưới bếp.

Và nhớ cái nghèo ngày đó…

hóa ra cũng có vị ngọt riêng của nó.

Send a message to learn more

17/08/2026

Văn án:
Năm Nhi lên tám tuổi, má mất.
Cha đi làm xa, để lại con nhỏ cho ông bà nội chăm nom. Từ đó, căn nhà nhỏ ở cuối con đường quê có thêm một tiếng chân con nít, một cái bóng nhỏ lủi thủi theo ông ra vườn, theo bà xuống bếp.
Nhi buồn chớ.
Nhớ má chớ.
Nhưng ông bà đâu có để con nhỏ buồn hoài.
Sáng ông gọi:
“Dậy đi con, rau ngoài vườn lớn tới đầu gối rồi kìa!”
Bà ở dưới bếp vọng lên:
“Dậy ăn miếng cơm rồi hẵng đi bán rau. Bụng đói mà làm ăn gì nổi!”
Thế là Nhi lau nước mắt, xỏ đôi dép cũ, ôm cái rổ theo ông ra vườn.
Nhà chẳng có gì nhiều.
Có mấy luống rau xanh rì.
Có con gà mái cứ sáng sáng chạy vô bếp đòi ăn.
Có con chó nằm chỏng chơ ngoài hiên, ai đi ngang cũng sủa lấy lệ.
Có nồi cá kho của bà thơm tới mức hàng xóm đi ngang cũng phải hỏi:
“Hôm nay nhà bà kho cá hả?”
“Ừ. Có gì đâu, cá dưới mương bắt lên chớ bộ!”
Những ngày tháng nghèo khó cứ vậy mà trôi qua.
Nhi lớn lên bằng những bó rau ông trồng, những món ăn bà nấu, những đồng tiền lẻ kiếm được ngoài chợ và những lần cha gọi điện từ nơi xa hỏi:
“Ở nhà có ngoan không con?”
Nhi lần nào cũng trả lời:
“Con ngoan. Ông bà cũng khỏe. Cha nhớ gửi tiền về mua đường nghen, bà hết đường làm chè rồi!”
Cuộc sống của Nhi không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Có những ngày rau bán ế.
Có những mùa nước nổi.
Có những hôm trong nhà chẳng còn bao nhiêu tiền.
Có những chuyện khiến con bé phải lớn lên sớm hơn người ta một chút.
Nhưng nhà nghèo thì nghèo, chớ tiếng cười chưa bao giờ thiếu.
Ông vẫn hay nói:
“Có cơm ăn là được rồi. Mai tính tiếp.”
Bà thì cười:
“Không có thịt thì ăn cá. Không có cá thì ăn rau. Rau nhà mình trồng, lo gì!”
Còn Nhi, từ một cô bé chỉ mong cha sớm trở về, dần dần lại có một ước mơ của riêng mình.
Cô muốn nấu thật nhiều món ngon.
Muốn có một căn bếp của riêng mình.
Muốn mở một quán ăn nhỏ.
Một nơi mà ai bước vô cũng có một chén cơm nóng, một món ăn ngon và một người hỏi:
“Ăn no chưa con?”
Bởi Nhi hiểu rồi—
Có những người chẳng thể cho mình một cuộc đời sung túc.
Nhưng họ có thể cho mình một mái nhà.
Một bữa cơm.
Một mảnh vườn.
Và một tuổi thơ đủ ấm để mang theo suốt cả đời.
Đây là câu chuyện về Nhi, về ông bà, về những ngày tháng bình dị nơi miền quê sông nước, và về một cô bé đã lớn lên từ những điều nhỏ xíu như vậy.
Có buồn một chút.
Có cực một chút.
Nhưng nhất định sẽ có rất nhiều tiếng cười.
Bởi ở miền quê của Nhi, người ta vẫn hay nói:
“Đời có nghèo thì nghèo, chớ bữa cơm phải nóng, người trong nhà phải thương nhau. Còn chuyện khó quá… để mai tính!”

Send a message to learn more

17/08/2026

🌿 GÓC NHỎ ĐỂ THƯƠNG — CÂU CHUYỆN ĐẦU TIÊN
Có những câu chuyện không cần người hùng.
Không có những cuộc đời quá hào nhoáng.
Chỉ có một căn nhà nhỏ, một mảnh vườn, một nồi cá kho thơm lừng và mấy con người thương nhau thiệt lòng.
Hôm nay, Góc Nhỏ Để Thương xin được kể bạn nghe câu chuyện về Nhi.
Một cô bé lớn lên ở miền quê sông nước.
Má mất khi Nhi mới tám tuổi. Cha đi làm xa. Nhi về sống với ông bà nội.
Những tưởng cuộc đời con nhỏ sẽ buồn lắm...
Mà lạ đời, nhà Nhi nghèo thiệt, chớ tiếng cười thì lúc nào cũng có. 😄
Ông trồng rau.
Bà nấu ăn.
Nhi phụ ông đem rau ra chợ bán.
Rồi từ những luống rau nhỏ xíu, những bữa cơm đạm bạc và căn bếp lúc nào cũng thơm mùi khói...
Nhi bắt đầu có một ước mơ.
Một ngày nào đó, cô bé sẽ có một quán ăn của riêng mình.
🍚🥬🐟
“Mùi Khói Bếp Nhà Mình”
Một câu chuyện miền Tây nhẹ nhàng về gia đình, những ngày tháng thiếu thốn nhưng đầy tiếng cười, về cách một cô bé lớn lên từ tình thương của ông bà và học cách biến những điều bình dị nhất thành hạnh phúc.
Nếu bạn thích những câu chuyện đời thường, ấm áp, có chút buồn nhưng đọc xong vẫn thấy lòng vui, thì ngồi xuống đây nghen.
Góc Nhỏ Để Thương kể bạn nghe một chuyện.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Tân Uyên?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Website

Address

Khánh Bình
Tân Uyên
75000