Bút kí
Mời bạn khám phá Bút kí nơi tìm lại những kí ức xưa của HBT.
13/08/2025
Trở Lại UED – Ký Ức và Hành Trình
Hai mươi ba năm lại về,
UED vẫn gió tràn trề nắng xanh.
Ngày xưa ghế đá hiền lành
Hồ xanh sen hồng vẫn còn trong mơ.
Giờ đây nước biếc, cá đầy,
Sen nghiêng soi bóng, tỏa lòng bình yên.
Ký ức, hành trình nâng bước tôi về.
Thầy xưa, trường cũ, người thân,
Hồ sen nay nở… như ngần ấy năm. 🌟
Tĩnh lặng giữa dòng đời hối hả 🌟
Tôi chọn sống như một nhánh cỏ mềm,
không ngẩng cao đầu giữa gió đời,
mà lặng lẽ nghiêng theo nhịp chuyển của đất trời.
Tôi không chạy theo ồn ào. Tôi lùi lại một bước, để thấy rõ hơn. Tôi chọn đi chậm, để không bỏ quên những điều giản dị: một ánh mắt an yên, một chiều nắng nhạt, một tiếng thở dài của ai đó đang mỏi mệt.
Tôi không cố làm cho mình nổi bật, chỉ mong sống sao cho lòng không xao động. Giữa những bon chen, tôi tìm về một khoảng tĩnh trong tim – nơi tôi có thể mỉm cười với chính mình.
Có người hỏi: "Giữa thế gian vội vã, sao bạn có thể bình thản đến vậy?"
Tôi chỉ cười. Vì tôi biết, tĩnh lặng cũng là một dạng của mạnh mẽ. Và bình an – là điều phải học, chứ không phải thứ có sẵn.
Mẹ không có của cải vật chất. Mẹ có đôi lời nhắn gửi 2 con. "Con ơi! nhớ lấy điều này.Sống cho nhân nghĩa, đời này an vui".
P/s: Mẹ không cần gì ngoài lòng hiếu thảo, sống đầy nghĩa tình và trách nhiệm của 2 con đối với chính các con. 2 con nhớ nhé!
Ba má là nhất của con!
Con biết ơn ba má
Đã cho con chào đời
Cho đến ngày hôm nay
Dù con đã trưởng thành
Ba má vẫn chở che
Cho con suốt cuộc đời
Con vẫn luôn tự hào
Con là con ba má.
Cầu mong cho ba má
Luôn sống vui sống khỏe
Bên con cháu suốt đời.
21h24 ngày 20/3/2023
ĐÊM GIAO THỪA NĂM ẤY
Cách đây 10 năm (năm 2013- năm Quý Mão), tôi và em trai rủ nhau đi bán lộc tại chùa vào giờ Giao Thừa.
Vào chiều cuối năm, tôi đi hái trầu, mua muối về vào từng túi nhỏ rất xinh ồi đặt vào chiếc thùng rôki lớn để chuẩn bị cho chuyến mua bán lộc đầu năm.
Ngày hôm đó, trong tôi hân hoan chuẩn bị đón chào một Đêm Giao Thừa đặc biệt khác so với mọi năm. Tôi tưởng tượng cảnh bán lộc chắc là vui và đông người mua lắm!
Nhưng sự thật không như tôi tưởng tượng. Hai chị em tôi chạy ra phố và điểm đến đứng bán là Chùa Linh Ứng ở Đà Nẵng.
Lần đầu tiên, tôi chứng kiến cảnh nhà nhà, người người đi đón Giao Thừa ở chùa, đi mua lộc, hái lộc đẩu năm. Dòng người đi lên chùa tấp nập. Trong lòng tôi thấy rạo rực và vui làm sao! Và cũng là lần đầu tiên, tôi được chứng kiến cảnh mua bán lộc đầu năm trong Đêm Giao Thừa.
Vốn dĩ, hai chị em tôi là giáo viên ở Quảng Nam. Cuộc sống ổn định nhưng với tính năng động và thích khám phá nên chúng tôi quyết định trải nghiệm buôn bán xem thế nào. Đúng như người ta thường nói "Thương trường là chiến trường". Cũng hơi quá khi dùng câu này trong ngữ cảnh mua bán lộc của chị em tôi lúc này. Khi khách dừng xe lại đến mua trầu-muối nơi tôi và em trai bán thì bỗng đâu có một cậu học trò - em trai tôi đã từng dạy - chạy ngang qua giơ trầu trước mặt chúng tôi như muốn giành lấy vị khách để bán. Lúc ấy, chúng tôi cười và im lặng nhưng vị khách vẫn lại mua trầu, muối của chúng tôi. Vị khách hỏi: "Giá bao nhiêu? Tôi bảo: "Bạn muốn trả bao nhiêu tùy hỷ." Mặc dù, những người bán lân cận hô giá rất cao 100k 1 nhánh trầu, 1 gói muối. Vị khách lấy ví rút 1tờ 100k đưa cho chúng tôi nhưng người vợ gàng lại đưa tờ 10k. Chúng tôi nhận 10k và chúc những điều tốt đẹp nhất đến với bản thân và gia đình họ. Đến đây, trong tôi chợt nghĩ: "Tôn sư trọng đạo" ở đâu? Phải chăng do cuộc sống nên khi ra đời lại có cái cảnh trò lướt ngay trước mặt thầy để giành lấy cơ hội cho mình. Theo tôi, dù trong hoàn cảnh nào con người ta cũng nên giữ truyền thống quý báu này chứ không nên đổ lỗi cho một lý do nào cả phải không các bạn? Và sự chia sẻ giữa người có cuộc sống đầy đủ hơn, giàu có hơn so với người còn khó khăn hơn. Ôi! Một xã hội có nhiều tình huống không ngờ đến!
Chúng tôi không phải đi bán lộc để kiếm tiền nhưng thực sự muốn trải nghiệm, muốn chứng kiến cảnh buôn bán lộc trong Đêm Giao Thừa.
Có những cặp vợ chồng, những nhà theo tôi chắc họ rất khó khăn. Qua trò chuyện lúc rãnh với vợ chồng chị bán lộc gần chỗ chúng tôi, người vợ đang mang thai khoảng 7 tháng nhưng vẫn thức cùng chồng để bán trầu - bán lộc trong Đêm Giao Thừa để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Rồi có những bác tầm tuổi bố mẹ chúng tôi mà cũng đi bán trầu vào giờ này. Tôi nhìn họ, tôi thương vô cùng.
Đêm ấy, chị em tôi bán đúng cho hai vị khách còn lai chúng tôi nhường cho mọi người bán rồi chào tất cả để ra về. Một vị khách là thanh niên trạc tuổi em trai tôi, cậu ấy rất phóng khoáng, mua một nhánh trầu mà trả 100k cho người bán. Chúng tôi đưa lại 90k nhưng em đó không nhận và bảo: "Em lì xì cho bạn và chị đó". Đến đây, tôi lại nghĩ: "Đúng là những thanh niên chưa lập gia đình luôn có cách nghĩ và cách sống thoáng hơn, vô tư hơn những người đã lập gia đình hay chăng?"
Chị em tôi lòng vòng trong thành phố một vài nơi đông người rồi về đến nhà gần 2h sáng. Về nhà, tôi tíu tít kể cho bố mẹ nghe tất cả sự việc đã xảy ra. Bố mẹ bảo: "Cuộc sống là vậy các con yêu quý của bố mẹ à!". Chị em tôi cảm ơn bố mẹ đã cho chúng tôi được trải nghiệm lần này. "Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời"- hai chị em tôi bảo nhau vậy.
Sau lần trải nghiệm đó, mỗi khi đi chùa đầu năm tôi đều mua lộc, mua trầu của những người ngồi bán. Không phải tôi mua vì sự mê tín nhưng tôi muốn đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người bán. Thông qua đó tôi gửi thiệp mừng tuổi, chúc điều may mắn, tốt đẹp đến với họ.
Các bạn à! Cuộc sống rất thú vị. Chúng ta hãy tự tin, mạnh dạn trải nghiệm những điều mà chúng ta muốn khám phá nhưng phải là điều tích cực bạn nhé! Để làm gì?
Để chúng ta có cái nhìn bao dung, phóng khoáng hơn với những người xung quanh ./.
ĐTKN- HOA BẤT TỬ
ĐÊM GIAO THỪA NĂM ẤY
Cách đây 10 năm (năm 2013- năm Quý Mão), tôi và em trai rủ nhau đi bán lộc tại chùa vào giờ Giao Thừa.
Vào chiều cuối năm, tôi đi hái trầu, mua muối về vào từng túi nhỏ rất xinh rồi đặt vào chiếc thùng rôki lớn để chuẩn bị cho chuyến mua bán lộc đầu năm.
Ngày hôm đó, trong tôi hân hoan chuẩn bị đón chào một Đêm Giao Thừa đặc biệt khác so với mọi năm. Tôi tưởng tượng cảnh bán lộc chắc là vui và đông người mua lắm!
Nhưng sự thật không như tôi tưởng tượng. Hai chị em tôi chạy ra phố và điểm đến đứng bán là Chùa Linh Ứng ở Đà Nẵng.
Lần đầu tiên, tôi chứng kiến cảnh nhà nhà, người người đi đón Giao Thừa ở chùa, đi mua lộc, hái lộc đẩu năm. Dòng người đi lên chùa tấp nập. Trong lòng tôi thấy rạo rực và vui làm sao! Và cũng là lần đầu tiên, tôi được chứng kiến cảnh mua bán lộc đầu năm trong Đêm Giao Thừa.
Vốn dĩ, hai chị em tôi là giáo viên ở Quảng Nam. Cuộc sống ổn định nhưng với tính năng động và thích khám phá nên chúng tôi quyết định trải nghiệm buôn bán xem thế nào. Đúng như người ta thường nói "Thương trường là chiến trường". Cũng hơi quá khi dùng câu này trong ngữ cảnh mua bán lộc của chị em tôi lúc này. Khi khách dừng xe lại đến mua trầu-muối nơi tôi và em trai bán thì bỗng đâu có một cậu học trò - em trai tôi đã từng dạy - chạy ngang qua giơ trầu trước mặt chúng tôi như muốn giành lấy vị khách để bán. Lúc ấy, chúng tôi cười và im lặng nhưng vị khách vẫn lại mua trầu, muối của chúng tôi. Vị khách hỏi: "Giá bao nhiêu? Tôi bảo: "Bạn muốn trả bao nhiêu tùy hỷ." Mặc dù, những người bán lân cận hô giá rất cao 100k 1 nhánh trầu, 1 gói muối. Vị khách lấy ví rút 1tờ 100k đưa cho chúng tôi nhưng người vợ gàng lại đưa tờ 10k. Chúng tôi nhận 10k và chúc những điều tốt đẹp nhất đến với bản thân và gia đình họ. Đến đây, trong tôi chợt nghĩ: "Tôn sư trọng đạo" ở đâu? Phải chăng do cuộc sống nên khi ra đời lại có cái cảnh trò lướt ngay trước mặt thầy để giành lấy cơ hội cho mình. Theo tôi, dù trong hoàn cảnh nào con người ta cũng nên giữ truyền thống quý báu này chứ không nên đổ lỗi cho một lý do nào cả phải không các bạn? Và sự chia sẻ giữa người có cuộc sống đầy đủ hơn, giàu có hơn so với người còn khó khăn hơn. Ôi! Một xã hội có nhiều tình huống không ngờ đến!
Chúng tôi không phải đi bán lộc để kiếm tiền nhưng thực sự muốn trải nghiệm, muốn chứng kiến cảnh buôn bán lộc trong Đêm Giao Thừa.
Có những cặp vợ chồng, những nhà theo tôi chắc họ rất khó khăn. Qua trò chuyện lúc rãnh với vợ chồng chị bán lộc gần chỗ chúng tôi, người vợ đang mang thai khoảng 7 tháng nhưng vẫn thức cùng chồng để bán trầu - bán lộc trong Đêm Giao Thừa để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Rồi có những bác tầm tuổi bố mẹ chúng tôi mà cũng đi bán trầu vào giờ này. Tôi nhìn họ, tôi thương vô cùng.
Đêm ấy, chị em tôi bán đúng cho hai vị khách còn lại chúng tôi nhường cho mọi người bán rồi chào tất cả để ra về. Một vị khách là thanh niên trạc tuổi em trai tôi, cậu ấy rất phóng khoáng, mua một nhánh trầu mà trả 100k cho người bán. Chúng tôi đưa lại 90k nhưng em đó không nhận và bảo: "Em lì xì cho bạn và chị đó". Đến đây, tôi lại nghĩ: "Đúng là những thanh niên chưa lập gia đình luôn có cách nghĩ và cách sống thoáng hơn, vô tư hơn những người đã lập gia đình hay chăng?"
Chị em tôi lòng vòng trong thành phố một vài nơi đông người rồi về đến nhà gần 2h sáng. Về nhà, tôi tíu tít kể cho bố mẹ nghe tất cả sự việc đã xảy ra. Bố mẹ bảo: "Cuộc sống là vậy các con yêu quý của bố mẹ à!". Chị em tôi cảm ơn bố mẹ đã cho chúng tôi được trải nghiệm lần này. "Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong đời"- hai chị em tôi bảo nhau vậy.
Sau lần trải nghiệm đó, mỗi khi đi chùa đầu năm tôi đều mua lộc, mua trầu của những người ngồi bán. Không phải tôi mua vì sự mê tín nhưng tôi muốn đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người bán. Thông qua đó tôi gửi thiệp mừng tuổi, chúc điều may mắn, tốt đẹp đến với họ.
Các bạn à! Cuộc sống rất thú vị. Chúng ta hãy tự tin, mạnh dạn trải nghiệm những điều mà chúng ta muốn khám phá nhưng phải là điều tích cực bạn nhé! Để làm gì?
Để chúng ta có cái nhìn bao dung, phóng khoáng hơn với những người xung quanh ./.
ĐTKN- HOA BẤT TỬ
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Cổng Trời Đông Giang
Da Nang
550000
